TẾT NAY ĐÃ KHÁC NHIỀU, CON CÓ BIẾT KHÔNG?

TẾT NAY ĐÃ KHÁC NHIỀU, CON CÓ BIẾT KHÔNG?

Những ngày cuối năm, ai cũng tất bật ngược xuôi sắm sửa chuẩn bị nhà cửa thật tươm tất, ừ thì cả năm làm lụng vất vả chỉ mong sao có cái tết sung túc đủ đầy. Tết nay vẫn là hoa mai, hoa đào, vẫn là bánh chưng, bánh tét và cái không khí nhộn nhịp của ngày Tết, nhưng sao lại cứ thấy nhớ về Tết của ngày xưa khi cuộc sống còn lắm đơn sơ, khi vật chất chưa được đầy đủ như bây giờ thì Tết lại mang một hương vị rất khác.

Có ai còn nhớ mùi hương của Tết ngày xưa lúc tấm bé? Có phải là mùi nồng nồng của lớp sơn mới chưa kịp khô khi các ông các bố bắt đầu háo hức sơn mới lại nhà, sơn lại mấy bộ cửa.

Hay mùi thơm nức cả mũi từ mấy lọ thịt muối, mấy lọ dưa món hay củ kiệu bà ngâm trong gác bếp

Tết còn là mùi gừng thơm mẹ làm mứt, mùi than bếp ấm nồng khi mẹ đổ bánh thuẫn, nấu món thịt kho tàu. Còn nhớ những ngày giáp Tết, lẽo đẽo theo chân mẹ lượn lờ khắp các phiên chợ đông đúc tấp nập, ghé qua cả những vườn hoa rực rỡ sắc màu để lựa ra vài cành mai đẹp nhất, tươi nhất về chưng.

Tết cũng thơm mùi của lá dong và nếp chín khi cậu mở nắp nồi bánh chưng bánh tét để châm nước thêm, xung quanh là mọi người đang quây quần bên bếp than hồng vừa nướng khoai vừa cùng nhau kể đủ thứ chuyện trên đời, không biết ngày đó do vị khoai ngon ngọt, hay tình cảm đong đầy mà cái kí ức ấy cứ mãi vẹn nguyên.

Tết xưa còn có thêm mùi khét của pháo, khói pháo làm cay cả hai khóe mắt, nhưng ngửi hoài lại thấy quen, nó nhưng một mảng màu của ký ức, Tết giờ đây chẳng còn được nghe mùi ấy nữa, lòng lại có chút bồi hồi.

Cái tết xưa mang hương vị gia đình, là cái hương giúp cột chặt con người về cái gốc, cái cội nguồn, là những mùi hương mà Tết nay khó đâu kiếm được.

Tết xưa còn thiếu thốn lắm điều, nhưng tình cảm luôn vẹn nguyên đong đầy, thế nên dẫu cho cuộc sống thời nay vật chất đã đủ đầy hơn nhưng có vẻ như người ta vẫn có lúc không thể thôi hoài niệm về những tháng ngày xưa cũ.