Kể Lại Một Truyện Ngụ Ngôn Lớp 7: Hấp Dẫn Và Ý Nghĩa
Truyện ngụ ngôn là những câu chuyện ngắn gọn, súc tích, thường sử dụng hình ảnh loài vật, đồ vật hoặc cây cối để nhân cách hóa và truyền tải những bài học sâu sắc về cuộc sống. Trong chương trình Ngữ văn lớp 7, học sinh được tiếp xúc với nhiều truyện ngụ ngôn ý nghĩa, giúp rèn luyện tư duy, mở rộng vốn hiểu biết và bồi dưỡng tâm hồn. Bài viết này sẽ hướng dẫn cách kể lại một truyện ngụ ngôn lớp 7 một cách hấp dẫn và làm rõ ý nghĩa của câu chuyện.
Các bước kể lại một truyện ngụ ngôn lớp 7:
- Chọn truyện: Lựa chọn một truyện ngụ ngôn yêu thích và phù hợp, ví dụ như "Đeo nhạc cho mèo", "Thóc gạo", "Ếch ngồi đáy giếng", "Con quạ và cái bình nước"... Hãy chọn câu chuyện bạn thực sự hiểu và cảm nhận được thông điệp mà nó muốn truyền tải.
- Tóm tắt nội dung: Trước khi kể chi tiết, hãy tóm tắt ngắn gọn cốt truyện. Phần tóm tắt này giúp người đọc nắm được nội dung chính của câu chuyện một cách nhanh chóng.
- Kể lại chi tiết: Kể lại câu chuyện một cách chi tiết, sinh động, sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh và biểu cảm. Hãy tưởng tượng mình đang kể chuyện cho người khác nghe, chú ý đến giọng điệu và cách diễn đạt để câu chuyện trở nên hấp dẫn hơn. Bạn có thể thêm thắt một số chi tiết nhỏ để làm câu chuyện phong phú hơn, nhưng cần đảm bảo không làm sai lệch nội dung gốc.
- Rút ra bài học: Sau khi kể xong câu chuyện, hãy nêu rõ bài học mà câu chuyện muốn truyền tải. Bài học này cần được liên hệ với cuộc sống thực tế để người đọc dễ dàng hiểu và áp dụng. Hãy diễn đạt bài học một cách ngắn gọn, súc tích và dễ nhớ.
Bài văn mẫu kể lại một truyện ngụ ngôn
1. Truyện đẽo cày qua đường
Gần rừng xa phố, có anh thợ mộc khát khao làm giàu, dốc cạn túi mua gỗ về đẽo cày. Cửa hàng anh ta nằm ngay mặt đường, người qua kẻ lại tấp nập.
Một hôm, một ông cụ râu tóc bạc phơ chống gậy bước vào, phán: "Muốn cày tốt, phải cao to mới được! Anh nên đẽo cày to lên." Nghe lời, anh thợ mộc liền hì hụi đẽo theo.
Vài ngày sau, một bác nông dân chân lấm tay bùn ghé vào, lắc đầu: "Cày to thế ai mà kéo nổi! Phải nhỏ gọn, thấp thấp mới thuận tay. Anh làm lại đi!" Anh thợ mộc lại vội vàng làm theo.
Chẳng bao lâu, một gã to con từ miền núi ghé qua, cười ha hả: "Cày cỏn con thế này làm sao cày đất miền núi? Ở trên đó toàn dùng voi kéo cày! Phải to gấp đôi, gấp ba mới được. Đẽo loại đó kiểu gì cũng hốt bạc!" Mắt sáng lên, anh thợ mộc dồn hết số gỗ còn lại, đẽo những chiếc cày khổng lồ.
Thế rồi, ngày qua ngày, cày cứ chất đống mà chẳng ai mua. Cái thì nhỏ xíu, cái thì to quá khổ, chẳng ai dùng được. Số gỗ cuối cùng cũng mục nát, tiền vốn theo đó tan thành mây khói. Anh thợ mộc ngậm ngùi, ôm hận vì nhẹ dạ cả tin.
Truyện "Đẽo cày giữa đường"
2. Truyện "Thầy bói xem voi"
Chợ vắng hoe, năm ông thầy bói ngồi túm tụm lại than thở chuyện làm ăn ế ẩm. Cả năm ông đều chưa từng tận mắt thấy voi, chỉ nghe người ta kể lại. Bỗng có tiếng ồn ào, người ta reo lên: “Voi đến rồi!”. Năm thầy mừng rỡ, góp tiền biếu quản tượng xin cho voi dừng lại để “mục sở thị”.
Vì voi quá to lớn, mỗi ông chỉ sờ được một bộ phận. Người sờ vòi, kẻ sờ ngà, người sờ tai, kẻ sờ chân, còn lại thì túm được cái đuôi. Sờ xong, năm thầy bắt đầu tranh luận.
Ông sờ vòi khẳng định: “Con voi sun sun như con đỉa!”
Ông sờ ngà lắc đầu nguầy nguậy: “Không đúng! Nó tròn tròn, cứng cứng như cái đòn càn vậy!”
Ông sờ tai chen vào: “Hai ông đều sai! Nó bè bè, mỏng mỏng như cái quạt thóc!”
Ông sờ chân vỗ đùi cái đét: “Nói bậy! Nó sừng sững, vững chãi như cái cột đình mới đúng!”
Cuối cùng, ông sờ đuôi phán: “Hừ, các ông toàn nói nhảm! Nó tun tủn, mềm mềm như cái chổi sể cùn!”
Ai cũng khăng khăng mình đúng, chẳng ai chịu nhường ai. Cuộc tranh luận ngày càng gay gắt, cuối cùng biến thành ẩu đả. Năm ông thầy bói lao vào nhau, đánh túi bụi đến toác đầu chảy máu.
Truyện "Ếch ngồi đáy giếng"
3. Truyện "Ếch ngồi đáy giếng"
Có một anh ếch sống kiếp nghèo nàn dưới đáy giếng sâu hun hút. Bạn bè anh ta chỉ vỏn vẹn vài con nhái, cua, ốc bé nhỏ. Mỗi lần anh ếch cất tiếng kêu “ộp ộp”, âm thanh vang vọng khắp giếng khiến đám bạn sợ rúm ró. Anh ta vênh váo tự xưng là chúa tể, ngước nhìn trời bé xíu như cái vung mà vênh mặt.
Một năm trời mưa tầm tã, nước dâng ngập miệng giếng. Anh ếch theo dòng nước trôi ra ngoài. Cảnh tượng bên ngoài thật mênh mông, khác xa cái giếng chật hẹp. Vẫn giữ thói quen cũ, anh ta nghênh ngang bước đi, mắt tròn xoe ngắm nhìn bầu trời bao la. Bầu trời đâu còn bé tí như cái vung nữa, mà bát ngát, rộng lớn đến kinh ngạc.
Mải ngắm trời, anh ếch chẳng để ý bác Trâu đang đi tới. Bác Trâu cất tiếng: “Ếch kia, tránh đường cho ta!”. Anh ếch liếc xệch, chẳng hề sợ hãi, vẫn tiếp tục bước đi huênh hoang. Bịch! Một cái giẫm chân của bác Trâu đã kết thúc cuộc đời ngắn ngủi của anh ếch.
Câu chuyện anh ếch ngồi đáy giếng nhắc nhở chúng ta đừng nên kiêu ngạo, chủ quan, coi thường người khác. Dù sống trong môi trường hạn hẹp, cũng phải luôn học hỏi, mở rộng tầm nhìn để hiểu biết về thế giới rộng lớn bên ngoài.
Truyện "Ếch ngồi đáy giếng"
4. Truyện "Một trí khôn hơn trăm trí khôn"
Gà Rừng và Chồn vốn là bạn thân, nhưng Chồn luôn khinh thường Gà Rừng. Một ngày, Chồn vênh váo hỏi:
- Này Gà Rừng, cậu có bao nhiêu trí khôn?
- Tớ chỉ có một thôi.
- Ít ỏi thế! Tớ có đến cả trăm đấy nhé!
Sáng hôm sau, hai bạn đang dạo chơi thì bắt gặp người thợ săn. Hoảng sợ, chúng chui tọt vào hang. Thợ săn thấy dấu chân, cười khoái chí: "Trốn sao được ta!". Ông ta liền thọc gậy vào hang.
Gà Rừng lo lắng: "Cậu có trăm trí khôn, nghĩ cách gì đi chứ!"
Chồn ủ rũ: "Giờ tớ chẳng nghĩ ra được gì cả..."
Gà Rừng suy nghĩ một lát rồi nói: "Tớ sẽ làm thế này, còn cậu cứ việc ở yên đấy!"
Mọi việc diễn ra đúng như kế hoạch của Gà Rừng. Khi bị lôi ra khỏi hang, Gà Rừng nằm im thin thít giả chết. Thợ săn thấy vậy liền ném Gà Rừng xuống đất, rồi lại thò tay vào hang tìm Chồn. Gà Rừng thừa cơ vùng dậy chạy biến. Thợ săn tức tối đuổi theo. Nhân lúc đó, Chồn mới lẻn ra khỏi hang, chạy thoát thân.
Hôm sau gặp lại, Chồn thán phục: "Một trí khôn của cậu còn hơn cả trăm trí khôn của tớ!"
Truyện "Một trí khôn hơn trăm trí khôn"
5. Truyện "Chân Tay Tai Mắt Miệng"
Mắt, Chân, Tay, Tai và Miệng vốn sống hòa thuận, vui vẻ. Một hôm, Mắt than thở với Chân và Tay: “Chúng ta làm việc quần quật, còn Miệng chỉ ăn không ngồi rồi. Bỏ bê công việc xem lão ta sống sao được!”
Chân và Tay đồng tình: “Phải đấy! Để xem lão ta làm sao!”
Cả ba kéo nhau đến nhà Miệng. Gặp Tai đang ngồi trầm ngâm, chúng rủ rê: “Bác Tai ơi, chúng ta đến bảo Miệng tự lo liệu, bác có đi cùng không?”
Tai gật đầu lia lịa: “Đi chứ, đi chứ!”
Cả bọn xông đến nhà Miệng, chẳng chào hỏi gì, buông lời mỉa mai: “Từ nay chúng tôi không hầu hạ ông nữa! Làm việc vất vả lắm rồi, ông tự lo thân đi!”
Miệng ngạc nhiên, nhẹ nhàng khuyên giải: “Chúng ta sống với nhau bao lâu nay có sao đâu? Có gì không vừa thì nói ra, cùng nhau bàn bạc chứ!”
Nhưng cả bốn đều lắc đầu quầy quậy: “Không bàn bạc gì hết! Quyết định rồi!”
Từ đó, cả bốn chẳng làm gì nữa. Ngày qua ngày, chúng bắt đầu mệt mỏi, rã rời. Chân Tay không còn sức chạy nhảy, Mắt lờ đờ, mí sụp xuống, còn Tai thì ù đi.
Cuối cùng, cả bọn lại họp nhau. Tai khó nhọc nói: "Chúng ta sai rồi! Miệng tuy không làm việc tay chân nhưng có nhiệm vụ nhai nuốt. Không có Miệng, chúng ta cũng tê liệt. Phải làm hòa với Miệng thôi!"
Mắt, Chân, Tay nghe ra liền gượng dậy đi theo Tai. Đến nhà Miệng, thấy lão ta môi khô, mặt nhợt nhạt, cả bọn hối hận. Mắt và Tai đỡ Miệng dậy, Chân và Tay vội đi tìm thức ăn. Miệng ăn xong dần tỉnh lại. Mắt, Chân, Tay cũng thấy khỏe hơn. Từ đó, cả năm lại sống vui vẻ, hòa thuận như trước, không còn ai tị nạnh ai nữa.
Truyện "Chân tay tai mắt miệng"
6. Truyện "Hai người bạn và con gấu"
Ánh nắng xuyên qua tán lá, hai người bạn đang rảo bước trong rừng thì bỗng nhiên, một con gấu hung dữ gầm lên một tiếng rồi lao ra. Tên đi trước nhanh như sóc, thoắt cái đã leo tót lên cây, nấp kín mít sau những chùm lá. Tên còn lại, chân tay luống cuống, đành nằm sấp xuống đất, nín thở vùi mặt vào lớp lá khô.
Gấu mon men lại gần, khịt khịt cái mũi to tướng vào tai người nằm dưới đất. Nó ngửi tới ngửi lui một hồi, chẳng thấy động tĩnh gì, cứ tưởng anh ta chết rồi, bèn rống lên một tiếng thất vọng rồi lững thững bỏ đi.
Chờ cho gấu khuất bóng, gã trên cây mới lò mặt xuống, cười hề hề hỏi: "Gấu thì thầm to nhỏ gì với cậu thế?"
Người nằm dưới đất phủi lá khô trên người, mặt lạnh tanh đáp: "Nó bảo tớ rằng, đừng bao giờ kết bạn với loại người chỉ biết giữ thân mình lúc hoạn nạn."
Truyện ngụ ngôn "Hai người bạn và con gấu"
7. Truyện "Sư tử, báo và kền kền"
Một chú Sư Tử nhỏ và một chú Báo lạc đường trong rừng sâu. Trời nắng như đổ lửa, cả hai đều khát khô cả cổ. Chúng lê bước tìm kiếm nguồn nước, cuối cùng cũng thấy một hố nước nhỏ. Nhưng miệng hố quá hẹp, chỉ đủ cho một con uống.
Sư Tử và Báo bắt đầu tranh cãi kịch liệt xem ai được uống trước. Cả hai đều lo sợ nếu nhường cho đối phương uống trước thì sẽ chẳng còn giọt nước nào cho mình. Tiếng cãi vã ầm ĩ đến tai một đàn Kền kền đang bay trên cao. Lũ Kền kền cũng đang khát nước bèn bày mưu tính kế.
Chúng đồng loạt kêu lên thất thanh: "Sụt lở! Sụt lở! Chạy mau! Chạy mau!"
Nghe tiếng kêu kinh hãi, Sư Tử và Báo sợ hãi bỏ chạy tán loạn. Nhưng chạy được một đoạn, chúng nhận ra chẳng có sụt lở gì cả. Vội vàng quay lại hố nước thì hỡi ơi, lũ Kền kền đã uống cạn sạch!
Sư Tử và Báo ân hận vì sự ích kỷ của mình, nhưng đã quá muộn. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta bài học đắt giá về hậu quả của lòng tham lam và sự thiếu đoàn kết.
Mẹo nhỏ để bài viết thêm ấn tượng:
- Sử dụng hình ảnh so sánh, nhân hóa để làm câu chuyện thêm sinh động.
- Lồng ghép yếu tố miêu tả cảm xúc của nhân vật.
- Kết thúc bài viết bằng một câu hỏi gợi mở để người đọc suy ngẫm.
Hy vọng bài viết này sẽ giúp các bạn học sinh lớp 7 nắm vững cách kể lại một truyện ngụ ngôn một cách hấp dẫn và ý nghĩa. Chúc các bạn học tốt!