Top những mẫu kể lại một trải nghiệm của bản thân hay nhất
"Làm sao để viết bài văn kể lại một trải nghiệm của bản thân hay và ấn tượng?". Đây là câu hỏi thường trực của rất nhiều bạn học sinh. Đừng lo lắng, bài viết này sẽ giúp bạn giải đáp thắc mắc đó. Hãy cùng khám phá bí quyết để có một bài văn "ăn điểm" nhé!
Từ Khóa "Viết Bài Văn Kể Lại Một Trải Nghiệm Của Bản Thân": Hiểu Sao Cho Đúng?
Trước khi bắt tay vào viết, điều quan trọng đầu tiên là phải hiểu rõ yêu cầu của đề bài. Từ khóa "viết bài văn kể lại một trải nghiệm của bản thân" cho thấy bạn cần phải:
- Kể lại: Tái hiện lại một sự việc, một câu chuyện có thật mà bạn đã từng trải qua.
- Trải nghiệm của bản thân: Câu chuyện phải xuất phát từ chính bạn, từ những gì bạn đã chứng kiến, cảm nhận và suy nghĩ.
"Công Thức" Cho Một Bài Văn Kể Lại Trải Nghiệm Ấn Tượng
Để bài văn của bạn thu hút người đọc, hãy áp dụng "công thức" sau:
Mở bài ấn tượng: Khơi gợi sự tò mò của người đọc bằng một mở bài độc đáo. Bạn có thể sử dụng một câu hỏi, một câu cảm thán hoặc một chi tiết đặc biệt để giới thiệu về trải nghiệm của mình.
Thân bài lôi cuốn:
Xây dựng mạch truyện logic, sử dụng yếu tố miêu tả để tái hiện không gian, thời gian và cảm xúc của nhân vật.
Lồng ghép những chi tiết đặc sắc, những câu văn giàu hình ảnh để tăng tính hấp dẫn cho bài viết.
Sử dụng ngôn ngữ linh hoạt, phù hợp với từng đối tượng và ngữ cảnh.
Kết bài sâu lắng: Đưa ra những bài học, thông điệp ý nghĩa mà bạn rút ra được từ trải nghiệm của chính mình.
"Gia Vị" Cho Bài Viết Thêm Phần Đặc Sắc
- Sử dụng linh hoạt các biện pháp nghệ thuật: So sánh, nhân hóa, ẩn dụ,... giúp câu văn thêm sinh động, gợi hình, gợi cảm.
- Bộc lộ cảm xúc chân thật: Hãy để người đọc cảm nhận được niềm vui, nỗi buồn, sự sợ hãi,... mà bạn đã trải qua.
- Kết nối với người đọc: Đặt ra những câu hỏi để khơi gợi sự đồng cảm từ phía người đọc.
Một Số Lưu Ý "Vàng"
- Chọn lọc trải nghiệm đáng nhớ: Hãy lựa chọn một trải nghiệm thực sự ấn tượng và có ý nghĩa với bạn.
- Sử dụng ngôn ngữ trong sáng, dễ hiểu: Tránh dùng từ ngữ địa phương, quá khó hiểu hoặc mang tính chất sáo rỗng.
- Rút ra bài học kinh nghiệm: Mỗi trải nghiệm đều mang đến cho chúng ta những bài học quý giá. Hãy chia sẻ những điều đó với người đọc.
Tổng hợp các bài văn kể lại trải nghiệm của bản thân
1. Mẫu 1: Kể lại một trải nghiệm của bản thân
Năm nay tôi đã lên lớp sáu, còn em trai nhỏ của tôi cũng đã bước vào lớp bốn. Cuộc sống gia đình tôi vốn dĩ rất êm ấm, bố mẹ tôi tuy bận rộn với công việc nhưng luôn dành thời gian quan tâm, chăm sóc hai anh em. Ấy vậy mà, cách đây hai tháng, một biến cố nhỏ đã xảy ra khiến bố mẹ tôi giận nhau, không ai nói với ai câu nào. May mắn là, ngày hôm nay, sau bao ngày im lặng, bố mẹ tôi đã làm lành. Nhìn nụ cười rạng rỡ trở lại trên môi bố mẹ, tôi chợt nhớ về câu chuyện đã khiến gia đình tôi trải qua những ngày tháng căng thẳng ấy.
Bố mẹ tôi đều có công việc riêng và thường rất bận rộn. Vì vậy, tôi cũng ít khi được chơi cùng bố mẹ, phần lớn thời gian tôi ở nhà với cô Lan - người giúp việc hiền lành, tốt bụng. Rồi một buổi sáng chủ nhật mùa hè, thời tiết dễ chịu vô cùng, tôi thức dậy với tâm trạng háo hức vì bố đã hứa sẽ dẫn cả nhà đi chơi công viên. Niềm vui sướng như vỡ òa khi bố tôi vừa ăn sáng xong đã thông báo: "Hôm nay cuối tuần, bố mẹ sẽ cho Bin đi chơi nhé!”. Tôi reo lên sung sướng, chạy đến ôm chầm lấy bố mẹ rồi vội vàng chạy về phòng lựa chọn bộ quần áo đẹp nhất. Đã lâu lắm rồi tôi mới lại được bố mẹ dẫn đi chơi, cảm giác thật tuyệt vời!
Đến công viên, tôi được thỏa thích vui chơi, nào là tàu lượn siêu tốc, nào là xe đụng, leo dây... Bao nhiêu trò chơi hấp dẫn khiến tôi quên cả thời gian. Chơi đến khi thấm mệt, tôi mới nhớ ra bố mẹ và chạy đi tìm. Nhưng thật không may, bố mẹ tôi đã không còn ở đó. Tôi hoảng hốt, lo sợ, nước mắt giàn giụa. May mắn thay, một bác bảo vệ tốt bụng đã thấy tôi đang khóc lóc, lo lắng hỏi han và đưa tôi vào phòng bảo vệ. Bác còn giúp tôi phát loa tìm kiếm bố mẹ. Ngồi chờ đợi trong phòng bảo vệ, tôi vừa mệt vừa sợ, chẳng mấy chốc đã thiếp đi lúc nào không hay.
Tôi choàng tỉnh bởi những tiếng cãi vã. Thì ra đó là bố mẹ tôi! Hóa ra, trong lúc tôi mải chơi, bố mẹ tôi cũng nghe điện thoại để giải quyết công việc. Khi quay lại thì không thấy tôi đâu. Cả hai đều lo lắng, hốt hoảng đi tìm tôi khắp nơi. Khi gặp lại tôi ở phòng bảo vệ, thay vì nhẹ nhõm, bố mẹ tôi lại trách móc nhau, cho rằng người kia đã không chú ý trông nom con cái. Trên đường về nhà, không khí thật nặng nề, bố mẹ tôi vẫn còn giận nhau. Thấy vậy, tôi liền chạy đến ôm bố mẹ và nói: "Bố mẹ ơi, con không sao ạ. Do con mải chơi quá nên không để ý bố mẹ ở đâu, lúc nào con cũng không biết nữa."
Bố mẹ tôi là vậy đấy, luôn yêu thương tôi hết mực. Sau sự việc lần đó, bố mẹ tôi quan tâm đến tôi nhiều hơn, dành nhiều thời gian cho tôi hơn. Bố mẹ cũng thường xuyên đưa hai anh em tôi đi chơi vào mỗi dịp cuối tuần. Những khoảnh khắc gia đình sum vầy, hạnh phúc bên nhau là điều tuyệt vời nhất trên đời.
Câu chuyện tuy đã qua, nhưng là bài học đáng nhớ cho cả gia đình tôi. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, điều quan trọng nhất vẫn là tình cảm gia đình. Gia đình là nơi để yêu thương và thấu hiểu, nơi mà chúng ta luôn có thể trở về sau những khó khăn, vấp ngã trong cuộc sống.
Kể lại một trải nghiệm của bản thân - Mẫu 1
2. Mẫu 2: Kể lại một trải nghiệm của bản thân
Cuộc sống như một dòng sông dài, trên hành trình ấy, mỗi chúng ta đều sẽ trải qua những cung bậc cảm xúc khác nhau, tích lũy cho mình những bài học quý giá. Có những bài học đến từ thành công, nhưng cũng có những bài học được đúc kết từ chính những vấp ngã, sai lầm của bản thân. Và bản thân tôi cũng đã từng trải qua một bài học đáng nhớ như vậy.
Niềm vui sướng vỡ òa khi tôi nhận được kết quả thi đỗ vào trường cấp 2 chuyên của huyện. Cả gia đình tôi ai nấy đều tự hào, còn bản thân tôi như được tiếp thêm động lực để bước vào một môi trường học tập mới, đầy thử thách. Thế nhưng, chính niềm tự hào ấy đã vô tình đẩy tôi vào sự chủ quan, lơ là trong học tập.
Bước vào môi trường mới, tôi nhanh chóng kết thân với rất nhiều người bạn mới. Chúng tôi thường xuyên rủ nhau bày trò nghịch ngợm, bởi ai cũng nghĩ rằng bản thân xứng đáng được nghỉ ngơi sau chuỗi ngày ôn thi vất vả. Hơn nữa, chương trình năm đầu cấp hai cũng khá nhẹ nhàng. Bản thân tôi cũng tự tin vào trí thông minh của mình, cho rằng chỉ cần học trước kỳ thi là đủ.
Rồi một hôm, trong lúc rủ rê nhau đi chơi, chúng tôi đã “bỏ quên” mất buổi học của cô giáo chủ nhiệm. Cả nhóm đã cùng nhau viết giấy xin phép giả, thậm chí còn “nhái” cả chữ ký của phụ huynh để qua mắt cô giáo. Kế hoạch tưởng chừng hoàn hảo, chúng tôi vui vẻ rủ nhau ra bờ suối gần trường chơi đùa. Nhưng “lưới trời lồng lộng”, cô giáo đã phát hiện ra hành động sai trái của chúng tôi. Cô không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng nói rằng sẽ gọi điện thông báo cho phụ huynh.
Cả buổi học hôm ấy, tôi như ngồi trên đống lửa. Nỗi lo lắng, sợ hãi và cả sự hối hận cứ bủa vây tâm trí tôi. Lời nói của cô giáo như một hồi chuông cảnh tỉnh khiến tôi giật mình nhận ra sai lầm của bản thân. Chiều hôm đó, khi trở về nhà, tôi bất ngờ khi thấy mẹ không hề quát mắng, trách phạt như tôi tưởng tượng. Mẹ chỉ nhẹ nhàng hỏi han, chăm sóc tôi như mọi khi.
Tối hôm ấy, sau bữa cơm, trong lúc tôi đang ngồi học bài trên phòng thì bất ngờ mẹ gõ cửa bước vào. Tim tôi như thắt lại, nghĩ rằng mẹ đã biết chuyện và sẽ mắng tôi một trận nhớ đời. Nhưng không, mẹ chỉ ân cần hỏi han, trò chuyện cùng tôi. Mẹ kể rằng cô giáo chủ nhiệm đã gọi điện cho mẹ và kể lại toàn bộ sự việc. Rồi mẹ nhẹ nhàng tâm sự: "Con biết không, khi bằng tuổi con, mẹ cũng từng rất nghịch ngợm, khiến bà ngoại buồn lòng rất nhiều. Nhưng nhờ có sự bao dung, nhân hậu của bà mà mẹ đã nhận ra lỗi lầm và thay đổi bản thân...".
Nghe những lời mẹ nói, tôi càng thêm hối hận về hành động của mình. Tôi nhận ra rằng, chính sự bao dung, vị tha của mẹ đã giúp tôi có cơ hội sửa sai. Kể từ đó, tôi tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt, không bao giờ tái phạm những lỗi lầm tương tự.
Sai lầm tuổi trẻ tuy dang dở nhưng lại là bài học quý giá giúp tôi trưởng thành hơn. Tôi nhận ra rằng, thành công không đến từ sự tự mãn, kiêu ngạo mà đến từ sự nỗ lực, cố gắng không ngừng nghỉ. Và quan trọng hơn cả, tôi học được giá trị của lòng bao dung, vị tha – đó là món quà vô giá mà cuộc sống đã ban tặng cho tôi.
3. Mẫu 3: Kể lại trải nghiệm của bản thân
Ba tháng trước, gia đình tôi có một chuyến du lịch đáng nhớ đến vùng núi Hà Giang. Đó là món quà bố mẹ thưởng cho tôi vì những nỗ lực trong học tập. Chuyến đi lần này không chỉ cho tôi được hòa mình vào thiên nhiên tươi đẹp mà còn để lại trong tim tôi kỷ niệm về một người bạn nhỏ đặc biệt.
Vào một buổi chiều, khi cả nhà tôi đang vui vẻ dạo bước trên cánh đồng hoa rực rỡ sắc màu, tôi bất cẩn trượt chân ngã. Đầu gối đau nhói khiến tôi không kìm được nước mắt. Đúng lúc đó, tôi cảm nhận được một bàn tay ấm áp đỡ lấy mình. Ngước nhìn lên, tôi thấy một bạn nhỏ trạc tuổi tôi, trên vai đang gánh gồng một gùi hàng nặng trĩu. Hỏi ra mới biết, bạn là người dân tộc thiểu số, hàng ngày phải đi bán hàng lưu niệm phụ giúp gia đình.
Sau khi làm quen, chúng tôi cùng nhau đi thăm thú khắp cánh đồng hoa. Bạn kể cho tôi nghe về cuộc sống đầy khó khăn của mình. Từ nhỏ, bạn đã phải bỏ học để phụ giúp bố mẹ kiếm sống, nuôi các em. Có những hôm, gia đình bạn không có gì ăn, nhưng các em của bạn luôn ngoan ngoãn, không hề than vãn hay trách móc.
Nghe bạn kể mà tôi chạnh lòng. Cùng độ tuổi, trong khi tôi được sống trong sung túc, đầy đủ thì bạn đã phải gánh trên vai gánh nặng mưu sinh. Vậy mà, trong suốt buổi trò chuyện, bạn luôn nở nụ cười rạng rỡ và lạc quan yêu đời. Sự mạnh mẽ ấy khiến tôi vô cùng khâm phục.
Tuy chỉ là cuộc gặp gỡ chớp nhoáng, nhưng hình ảnh về người bạn nhỏ với nụ cười tươi sáng giữa mênh mông núi rừng ấy vẫn in đậm trong tâm trí tôi. Bạn đã dạy cho tôi bài học quý giá về sự lạc quan, vượt lên số phận và tinh thần tương thân tương ái.
Chuyến đi đã khép lại, nhưng những trải nghiệm và cảm xúc trong tôi vẫn còn nguyên vẹn. Nó nhắc nhở tôi luôn biết ơn cuộc sống, trân trọng những gì mình đang có và sẵn sàng giúp đỡ những mảnh đời còn khó khăn.
Kể lại một trải nghiệm của bản thân - Mẫu 3
4. Mẫu 4: Kể lại trải nghiệm của bản thân
Trải nghiệm như những viên gạch đầy màu sắc, góp nhặt nên bức tranh cuộc sống của mỗi chúng ta. Mỗi trải nghiệm, dù lớn lao hay giản dị, đều để lại trong ta những bài học quý giá, giúp ta trưởng thành hơn trên đường đời. Và với tôi, kỷ niệm về lần đầu tiên được bố dạy đi xe đạp luôn là một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất.
Hồi ấy, tôi là một cậu bé mười tuổi, đang háo hức tận hưởng kỳ nghỉ hè bên gia đình. Rồi một ngày nọ, bố bất ngờ thông báo sẽ dạy tôi đi xe đạp. Niềm vui sướng như vỡ òa trong lòng cậu bé chưa từng chạm tay vào chiếc xe hai bánh nào. Song, xen lẫn niềm vui ấy cũng là nỗi lo lắng, sợ hãi vì tôi từng chứng kiến không ít lần bạn bè té ngã khi tập xe.
Sáng chủ nhật hôm ấy, bố chở tôi ra con đường vắng vẻ đầu làng để tập xe. Chiếc xe đạp của ông anh họ được "trưng dụng" cho buổi tập đặc biệt này. Bố kiên nhẫn hướng dẫn tôi cách ngồi lên xe, cách giữ thăng bằng và điều khiển tay lái. Nghe thì có vẻ đơn giản nhưng khi thực hiện mới thấy khó khăn biết nhường nào. Chiếc xe như một chú ngựa bất kham, lúc nghiêng bên trái, lúc lạng sang phải, khiến tôi loạng choạng suýt ngã nhiều lần. Mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm lưng áo, cảm giác nản chí bắt đầu xâm chiếm tâm trí tôi.
Nhận thấy con trai đã thấm mệt, bố cho tôi nghỉ ngơi và kể cho tôi nghe về lần đầu tiên bố tập đi xe. Hồi ấy, nhà bố còn khó khăn nên không có ai dạy bố đi xe cả. Bố đã phải tự mày mò tập luyện, rồi té ngã, trầy xước nhiều lần mới có thể tự tin đi xe được. Câu chuyện của bố như thổi bùng lên trong tôi ngọn lửa quyết tâm. Tôi quyết định sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy.
Những ngày tiếp theo, tôi vẫn kiên trì tập đi xe cùng bố. Dần dần, tôi đã có thể tự mình giữ thăng bằng và đi được một quãng ngắn. Rồi khoảnh khắc tuyệt vời ấy cũng đến, khi tôi có thể tự mình đi xe một cách thuần thục mà không cần bố chạy theo nâng đỡ nữa. Niềm hạnh phúc khi ấy thật khó có thể diễn tả thành lời. Và món quà ý nghĩa nhất mà bố mẹ dành tặng cho tôi trong ngày sinh nhật năm ấy chính là một chiếc xe đạp mới cánh gián thật đẹp.
Kỷ niệm về lần đầu tiên được bố dạy đi xe đạp đã để lại trong tôi bài học vô cùng quý giá về lòng kiên nhẫn, sự quyết tâm và ý nghĩa của việc không bao giờ bỏ cuộc. Nó như hành trang tiếp thêm cho tôi sức mạnh để vững bước trên con đường đời còn nhiều chông gai phía trước.
Kể lại một trải nghiệm của bản thân - Mẫu 4
5. Mẫu 5: kể lại trải nghiểm của bản thân
Chúng ta sinh ra để sống và để trải nghiệm cuộc sống”. Mỗi trải nghiệm sẽ đem lại cho chúng ta những bài học quý báu và những kỷ niệm đáng nhớ. Với tôi, mùa hè năm nay là một trải nghiệm khó quên khi tôi có dịp về quê thăm ông bà ngoại và tham gia vào cuộc sống đồng ruộng của những người nông dân chân chất.
Đây là lần đầu tiên tôi có thời gian ở lại quê lâu đến vậy. Suốt ba tháng hè, tôi đã khám phá những điều mới mẻ, trải nghiệm những công việc mà trước đây chỉ biết qua sách vở hay qua lời kể của người lớn. Những bài học về cuộc sống, về sự chăm chỉ và tình yêu lao động đã in đậm trong tâm trí tôi.
Một buổi sáng nọ, tôi dậy từ rất sớm, khi ánh bình minh vừa ló rạng. Sau bữa sáng đơn giản nhưng ấm áp, tôi tạm biệt ông bà và theo gia đình bác Sáu ra đồng thu hoạch lúa. Đây là lần đầu tiên tôi được tham gia vào công việc của người nông dân nên lòng háo hức không thể tả. Khi bước chân ra cánh đồng, cảnh vật trước mắt tôi đẹp đến lạ lùng. Ánh nắng ấm áp dần xua tan những giọt sương sớm còn đọng trên lá, trải dài trước mắt là những thửa ruộng lúa vàng ươm, như tấm thảm vô tận dưới bầu trời xanh thẳm. Những cơn gió nhẹ từ xa thổi tới làm cho những bông lúa đung đưa như đang nhảy múa, hòa cùng tiếng cười nói vui vẻ của những bác nông dân đi làm sớm.
Ông mặt trời chẳng mấy chốc đã lên đến đỉnh đầu, tỏa ánh sáng rực rỡ khắp cánh đồng. Tiếng chim ríu rít gọi nhau tạo nên âm thanh thật vui tai. Cánh đồng lúc này như được nhuộm màu vàng của nắng, của lúa chín. Hương thơm của lúa lan tỏa khắp nơi, hòa quyện với mùi đất ẩm, tạo nên một mùi hương đặc trưng khó quên của làng quê. Những chú trâu được thả đang thong thả gặm cỏ ở đồi xa, và đàn cò trắng chao liệng vài vòng rồi đáp xuống nghỉ ngơi.
Cùng bác Sáu và mọi người, tôi đã bắt đầu ngày làm việc đầu tiên của mình ở đồng. Tôi đi theo chị Hạnh - con gái bác Sáu, năm nay chị học lớp chín, tranh thủ nghỉ hè ra đồng giúp bố mẹ. Chị tận tình hướng dẫn tôi cách cầm liềm, cách cắt lúa sao cho an toàn và hiệu quả. Những động tác tưởng chừng như đơn giản nhưng lại chẳng dễ chút nào. Sau một hồi loay hoay và không ít lần bị liềm tuột khỏi tay, cuối cùng tôi cũng đã cắt được bó lúa đầu tiên. Cảm giác cầm bó lúa trên tay thật đặc biệt, như một thành quả đầu tiên tôi đạt được sau bao nỗ lực. Bác Sáu mỉm cười, khen tôi học nhanh, khiến tôi càng thêm phấn chấn.
Thời gian trôi qua, ông mặt trời càng lên cao, nắng hè càng gay gắt. Tôi cảm thấy mệt mỏi, đôi bàn tay mỏi nhừ và lưng đau ê ẩm, nhưng khi nhìn mọi người xung quanh vẫn miệt mài làm việc mà không hề than vãn, tôi lại cảm thấy thêm quyết tâm. Hình ảnh bác Sáu với đôi tay thoăn thoắt cắt lúa dưới cái nắng chói chang làm tôi không khỏi khâm phục. Người nông dân lao động vất vả là thế, nhưng họ luôn giữ trong mình sự lạc quan và tình yêu với mảnh đất quê hương.
Sau một buổi sáng làm việc, chúng tôi đã thu hoạch được một nửa ruộng lúa. Tôi thấm mệt, nhưng cảm giác vui vẻ và tự hào vì đã góp sức mình vào công việc này thật khó tả. Bữa trưa hôm đó, tôi đã ăn đến ba bát cơm, ngon lành hơn bao giờ hết, rồi ngủ một giấc say đến tận chiều muộn.
Trải nghiệm này đã dạy tôi biết trân trọng giá trị của lao động, hiểu được những khó khăn mà người nông dân phải đối mặt để làm ra hạt gạo. Tôi cũng thêm yêu quê hương, yêu những con người chân chất, cần cù. Và hơn hết, tôi đã hiểu rằng, mỗi trải nghiệm đều mang đến cho chúng ta những bài học quý giá, giúp ta trưởng thành hơn và biết trân trọng cuộc sống hơn.
6. Mẫu 6: Kể lại trải nghiệm của bản thân
Được sống trong vòng tay yêu thương và che chở của những người thân luôn là khoảnh khắc hạnh phúc và ấm áp nhất đối với mỗi người. Đối với tôi, những giây phút bên ông ngoại luôn là những kỷ niệm đáng quý và khó quên. Trong số đó, ký ức về lần đầu tiên ông dạy tôi nấu ăn đã trở thành một phần không thể phai nhòa trong trái tim tôi, và sẽ theo tôi suốt cả cuộc đời.
Đó là một buổi trưa hè, khi tôi được ở quê cùng ông ngoại. Sau bữa cơm trưa, ông rủ tôi xuống bếp để chuẩn bị bữa chiều. Công việc của tôi thường chỉ là nhặt và rửa rau, bày bát đũa. Nhưng hôm ấy, do ông bận mổ cá, ông đã nhờ tôi rang lạc – một việc mà trước đây tôi chưa từng thử. Ông cẩn thận chỉ cho tôi cách đảo đũa sao cho lạc chín đều, không bị khét. Tôi đứng cạnh ông, chăm chú lắng nghe và cố gắng thực hành. Tuy nhiên, nói dễ làm khó, khi vào thực tế, tôi lóng ngóng không biết nên bắt đầu từ đâu. Tôi đã để lửa quá to và không đảo đều tay, khiến cho lạc bị cháy gần hết.
Khi ông bước vào bếp và nhìn thấy chảo lạc đen xì, tôi lo lắng vô cùng, tưởng rằng sẽ bị ông mắng. Nhưng ông chỉ cười hóm hỉnh, nhẹ nhàng bảo: "Cháu ông vụng về quá!". Lời nói ấy của ông khiến tôi nhẹ nhõm biết bao, từ cảm giác buồn và thất vọng, tôi lại thấy an ủi và tự tin hơn. Ông không trách móc, mà chỉ nhẹ nhàng chỉ cho tôi cách làm đúng. Những ngày sau đó, ông còn dạy tôi nấu thêm nhiều món ăn khác. Nhờ ông, tôi đã biết cách chế biến những món đơn giản và mẹ tôi không khỏi ngạc nhiên khi thấy tôi đã có thể vào bếp một cách tự tin. Dù chưa thực sự khéo léo, nhưng ông luôn bên cạnh, kiên nhẫn chỉ dạy, không bao giờ phàn nàn hay tỏ vẻ khó chịu.
Thời gian trôi qua, giờ tôi đã trưởng thành, còn ông ngoại thì đã già đi. Mỗi lần về quê, tôi lại nấu những món ông từng dạy, và cùng ông ôn lại kỷ niệm về chảo lạc rang cháy ngày xưa. Nhìn ông thưởng thức những món ăn tôi nấu, rồi cùng ông cười vui về những câu chuyện đã qua, lòng tôi tràn đầy hạnh phúc. Tôi chỉ mong sao ông luôn khỏe mạnh, sống lâu để có thể chứng kiến sự trưởng thành của tôi, và để tôi mãi được nấu ăn cho ông, được sống trong vòng tay ấm áp của ông như những ngày thơ ấu.
Những bài học mà ông đã dạy không chỉ là cách nấu ăn, mà còn là tình yêu, sự kiên nhẫn và niềm tin. Những kỷ niệm ấy đã trở thành động lực, giúp tôi hiểu rằng sai lầm là một phần của quá trình học hỏi, và quan trọng hơn cả là sự yêu thương và khích lệ từ những người thân yêu luôn giúp ta vượt qua mọi khó khăn.
Kể lại một trải nghiệm của bản thân - Mẫu 6
7. Mẫu 7: Kể lại trải nghiệm của bản thân
Đối với mỗi học sinh, khoảng thời gian dưới mái trường luôn mang đến những kỷ niệm đáng nhớ và giá trị vô cùng. Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ rõ tiết học Ngữ văn đầu tiên dưới mái trường Trung học cơ sở, một trải nghiệm đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng tôi.
Buổi sáng thứ hai hôm đó, chúng tôi có tiết Ngữ văn vào tiết cuối. Cô Anh Thư là giáo viên chủ nhiệm môn này của chúng tôi. Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô thật tuyệt vời – cô vừa xinh đẹp, lại có vẻ dịu dàng và gần gũi. Khi tiếng trống trường vang lên báo hiệu tiết học mới, cả lớp đã nhanh chóng ổn định chỗ ngồi, sẵn sàng cho buổi học đầu tiên. Khoảng năm phút sau, cô bước vào lớp, với nụ cười nhẹ trên môi. Tất cả chúng tôi đứng dậy chào cô, và cô mỉm cười yêu cầu chúng tôi ngồi xuống, giữ trật tự.
Sau khi giới thiệu về bản thân và chương trình học môn Ngữ văn lớp 6, cô bắt đầu bài học. Mất khoảng mười lăm phút để chúng tôi làm quen với nhau và lắng nghe cô chia sẻ về những gì sẽ học trong năm học này. Tiết học hôm đó chúng tôi được tìm hiểu về truyền thuyết “Thánh Gióng” – một câu chuyện quen thuộc nhưng vẫn đầy cuốn hút và ý nghĩa.
Cô giáo cho chúng tôi mười lăm phút đầu để đọc toàn bộ tác phẩm. Không khí lớp học trở nên yên lặng, chỉ còn tiếng lật trang sách và tiếng đọc thầm của từng bạn. Sau khi chúng tôi hoàn thành, cô bắt đầu bài giảng của mình. Phong cách giảng dạy của cô rất cuốn hút – cô không chỉ kể chuyện mà còn diễn đạt bằng những cử chỉ, giọng điệu sinh động, khiến từng chi tiết trong truyền thuyết trở nên sống động hơn. Chúng tôi như được cùng Thánh Gióng lớn lên, cưỡi ngựa sắt, đánh đuổi giặc Ân để bảo vệ đất nước.
Ở từng phần của câu chuyện, cô lại đặt ra những câu hỏi để chúng tôi có thể trao đổi và thảo luận. Các câu hỏi của cô không chỉ dừng lại ở những chi tiết cụ thể mà còn khơi gợi chúng tôi suy nghĩ về ý nghĩa sâu xa của câu chuyện. Rất nhiều bạn trong lớp đã tự tin giơ tay phát biểu. Không khí lớp học thật sôi nổi, tiếng cười vang lên khi có bạn trả lời hài hước, và tiếng vỗ tay khích lệ khi có bạn trả lời xuất sắc.
Bốn mươi lăm phút của tiết học trôi qua nhanh chóng, tựa như mới chỉ vừa bắt đầu. Đến khi tiếng trống kết thúc buổi học vang lên, tôi vẫn còn cảm thấy tiếc nuối vì tiết học kết thúc quá nhanh. Tiết Ngữ văn hôm đó không chỉ giúp tôi hiểu rõ hơn về truyền thuyết Thánh Gióng, mà còn giúp tôi yêu thích môn học này hơn. Tôi nhận ra rằng, mỗi tác phẩm văn học không chỉ đơn giản là những câu chữ, mà còn chứa đựng trong đó những bài học sâu sắc về cuộc sống, về lòng yêu nước, và về sức mạnh của ý chí con người.
Tôi mong rằng trong tương lai, sẽ có thêm nhiều tiết học Ngữ văn thú vị và bổ ích như vậy dưới mái trường Trung học cơ sở này. Mỗi bài học, mỗi câu chuyện đều là một trải nghiệm quý giá, giúp tôi mở rộng tầm nhìn và nuôi dưỡng tâm hồn. Những tiết học như thế chính là những hành trang đáng giá cho hành trình trưởng thành của mỗi người học sinh.
Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của bản thân không hề khó như bạn nghĩ. Chỉ cần một chút tinh tế và khéo léo, bạn hoàn toàn có thể tạo ra một bài văn ấn tượng và "ăn điểm" tuyệt đối. Hãy để những trải nghiệm của bạn được tỏa sáng trên trang giấy!