Tin tức & Sự kiện

Truyện cổ tích Tấm Cám tiếng Anh đầy đủ nhất

 

Câu chuyện Tấm Cám không chỉ đơn thuần là một tác phẩm giải trí, mà còn chứa đựng nhiều bài học quý giá về lòng kiên nhẫn, sự hiếu thảo và sức mạnh của tình yêu. Hãy cùng Umbalena khám phá truyện Truyện Tấm Cám tiếng Anh để theo dõi hành trình đầy gian truân của Tấm, cô gái hiền lành phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt từ người mẹ kế độc ác. 

 

Truyện cổ tích Tấm Cám phiên bản tiếng Anh

 

A long time ago, there were two half-sisters named Tam and Cam. Tam’s mother passed away when she was little, and her father remarried Cam’s mother. Tam’s father loved her dearly, but sadly, he fell ill and passed away not long after.

 

Tam had to live with her stepmother, who was Cam’s mother. The stepmother was mean and cruel, making Tam do all the chores every day, while Cam spent her time playing and doing nothing.

 

One day, the stepmother told Tam and Cam to go to the river to catch fish. She said, "Whoever catches more fish will get a reward." Tam worked hard and soon filled her basket with fish, while Cam played around and didn’t catch anything. Seeing Tam’s full basket, Cam thought of a trick and said:

 

“Tam, Tam, your hair is dirty. Go wash it before Mom scolds you!”

 

Trusting her sister, Tam left her basket with Cam and went into the river to wash her hair. While Tam was washing, Cam quickly poured all of Tam’s fish into her own basket and ran home. When Tam came back, her basket was empty. She sat by the river and cried.

 

Suddenly, a kind old man, who was actually a magical fairy, appeared and asked, “Why are you crying?”

 

Tam told him everything. The fairy looked in her basket and found one tiny fish left. He told her, “Take this little fish home, put it in the well, and feed it every day. Call it like this: ‘Little fish, little fish, come and eat golden rice, don’t eat plain rice.’”

 

Tam did as the fairy said. She took the fish home, put it in the well, and fed it every day. Even though she only ate half her meals, she saved the rest for the fish. Before long, the little fish grew big and strong.

 

The stepmother noticed Tam going to the well daily and grew suspicious. She told Cam to spy on Tam. Cam watched and saw Tam feeding the fish and told her mother everything. The next morning, the stepmother sent Tam far away to graze buffaloes, saying:

 

“Don’t graze the buffalo in the village field, or they’ll take it away. Go to the faraway fields.”

 

Tam obeyed. While she was away, the stepmother and Cam went to the well, called the fish just like Tam did, and caught it when it came up. They killed the fish and cooked it. When Tam returned and called for her fish, it didn’t come. Instead, she saw red water in the well and cried bitterly.

 

The fairy appeared again and said, “Your fish has been eaten. But don’t cry. Collect its bones, put them in four jars, and bury them under the four corners of your bed.”

 

Tam searched for the fish bones but couldn’t find them. A chicken ran up and clucked, “Give me some rice, and I’ll find the bones for you!” Tam gave the chicken rice, and it scratched the ground until it uncovered the fish bones. Tam followed the fairy’s instructions and buried the bones.

 

Not long after, the King held a grand festival. Everyone dressed in their finest clothes to attend. Cam and her mother left early, leaving Tam behind. Tam asked if she could go, but her stepmother mixed a basket of rice with a basket of beans and told her to separate them first. Tam cried again.

 

The fairy appeared and summoned a flock of sparrows to help. The birds quickly sorted the rice and beans. But Tam didn’t have anything nice to wear, so she cried again. The fairy told her to dig up the jars under her bed. When she did, she found a beautiful dress, a pair of embroidered shoes, a tiny horse that turned into a real one, and a golden saddle.

 

Tam dressed up, climbed onto the horse, and rode to the festival. On the way, she accidentally dropped one shoe into a muddy stream. At the festival, Tam kept the other shoe and joined the crowd.

 

The King’s servants found the shoe and brought it to the King. He admired its beauty and declared, “The owner of this shoe must be beautiful, too.” He ordered all the women at the festival to try it on. None of them could fit the shoe, not even Cam. Finally, Tam stepped forward. The shoe fit perfectly, and she produced the matching shoe. The King was overjoyed and made her his queen.

 

Tam’s stepmother and Cam were jealous. One day, during the anniversary of Tam’s father’s death, the stepmother asked Tam to climb a tree to get betel nuts for the ceremony. While Tam was in the tree, the stepmother chopped it down, causing Tam to fall and die. They lied to the King, saying Tam had drowned, and Cam replaced her as queen.

 

Tam’s spirit transformed into a golden bird. It flew into the palace, singing:

 

“Wash my husband’s clothes clean,
Hang them on the drying pole,
Not on the thorny fence.”

 

The bird stayed close to the King, who grew fond of it and said, “Golden bird, golden bird, are you my dear wife?”

 

The bird flew into his hand. The King cared for it, but Cam grew jealous. Following her mother’s advice, she killed the bird, burned it, and buried its feathers. From the ashes grew two tall trees that shaded the King. Cam cut them down to make a loom, but the loom creaked:

 

“Creak, creak,
Stealing my husband,
You’ll pay for it!”

 

Terrified, Cam burned the loom. From its ashes grew a fruit tree with one golden fruit. An old woman found it and brought it home. Inside the fruit was Tam, who lived with the woman and helped her. One day, the King passed by and recognized Tam’s handiwork in a betel leaf she prepared for the old woman. They reunited, and the King brought Tam back to the palace.

 

The stepmother and Cam were punished for their cruelty, and Tam and the King lived happily ever after.

 

Truyện Tấm Cám tiếng Việt (Dịch)

truyen-co-tich-tam-cam-tieng-anh-day-du-nhat

Đọc truyện Tấm Cám trên ứng dụng Umbalena

 

Ngày xửa ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ tên là Tấm và Cám. Mẹ Tấm mất sớm, còn cha Tấm cưới thêm mẹ Cám, cha Tấm vô cùng hết mực yêu thương cô, nhưng rồi ông bệnh nặng, không lâu sau đó thì qua đời.

 

Tấm phải sống chung với dì ghẻ là mẹ của Cám. Bà mẹ ghẻ là người cay nghiệt, hàng ngày bắt Tấm phải làm hết mọi công việc trong nhà còn Cám thì ngược lại được lêu lổng vui chơi tối ngày.


Một hôm bà mẹ bảo 2 chị em Tấm và Cám ra đồng đi bắt cá. Bà mẹ dặn: “Hễ đứa nào bắt được nhiều cá hơn sẽ được thưởng”. Tấm vâng lời dặn của mẹ, chăm chỉ siêng năng bắt cá, chẳng chốc mà giỏ cá đã đầy, còn Cám mải rong chơi nên đã xế chiều rồi mà Cám vẫn chưa bắt được con nào. Thấy chị Tấm bắt được nhiều cá, Cám mới nảy ra ý định bảo Tấm:

 

- "Chị Tấm ơi chị Tấm. Đầu chị lấm, chị hụp cho sâu kẻo về mẹ mắng."

 

Tấm tin lời em mình nên để giỏ cá nhờ em coi, lội xuống ao gội đầu. Trên bờ Cám đã trút hết giỏ cá của Tấm vào giỏ mình rồi chạy về nhà trước. Khi Tấm bước lên bờ thì giỏ cá không còn. Tấm ngồi khóc nức nở thì bỗng đột nhiên ông Bụt hiện lên hỏi:

 

- "Tại sao con khóc?"

 

Tấm kể hết sự tình xảy ra cho ông Bụt nghe, ông Bụt bảo Tấm tìm xem trong giỏ còn con nào không thì còn duy nhất một con cá bống. Ông Bụt mới cất lời:

 

- "Thôi con hãy nín đi. Con đem con cá bống này về bỏ xuống giếng nuôi, mỗi ngày đem cơm cho bống ăn. Khi cho ăn con nhớ gọi bống: “Bống bống bang bang, Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta, chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.”

 

Nói xong Bụt biến mất. Tấm nghe lời Bụt dặn nên đem Bống về bỏ xuống giếng nuôi. Hàng ngày cứ đến bữa Tấm lại mang cơm ra cho bống, hai bát cơm thì Tấm chỉ ăn một, để dành một bát lại cho cá bống. Chẳng bao lâu sau, cá bống đã lớn nhanh như thổi.


Thấy Tấm ngày ngày đem cơm ra giếng, dì ghẻ mới đem lòng sinh nghi, sai Cám rình xem thế nào. Cám về kể hết mọi chuyện cho mẹ biết. Sáng ngày hôm sau mẹ ghẻ cho Tấm đi chăn trâu ở đồng xa, bà ngọt ngào dặn Tấm rằng:

- "Con ơi, đồng làng mình cấm chăn trâu. Con đi chăn trâu thì chăn đồng xa, chớ chăn đồng nhà làng bắt mất trâu."

 

Tấm nghe lời mẹ nên dẫn trâu đi thật xa. Ở nhà mẹ con Cám ra giếng gọi y như Tấm hay gọi mỗi ngày, cá nghe tiếng trồi lên miệng giếng, hai mẹ con Cám bắt bống đem làm thịt. Đến chiều chăn trâu về, Tấm đem cơm ra giếng kêu mà không thấy Bống lên, chỉ thấy nổi lên một cục máu đỏ. Thấy vậy Tấm ngồi khóc nức nở, Bụt hiện lên và hỏi:

 

- "Làm sao con khóc?"

 

Tấm lại kể hết cho Bụt nghe, lúc này Bụt mới bảo:

 

- "Bống của con đã bị người ta ăn thịt rồi. Thôi con hãy nín đị! Về nhà lượm lấy xương cá bỏ vào bốn cái hũ và chôn dưới bốn chân giường."

 

Tấm nghe lời vào nhà tìm xương bống, nhưng tìm mãi không thấy đâu. Bỗng có con gà ở đâu chạy ra: “cục ta cục tác, cho ta nắm thóc, ta bới xương cho”. Tấm lấy nắm thóc cho gà ăn, gà vào trong bếp, bới đống tro ra thì thấy xương bống ở đó. Tấm nhặt lấy đem bỏ vào 4 lọ chôn bốn chân giường.

 

Ít lâu sau nhà Vua mở hội, mọi người nô nức đi xem hội. Mẹ con Cám chuẩn bị đi từ rất sớm, Tấm xin mẹ cho đi xem cùng thì dì ghẻ trộn một đấu thóc với một đấu gạo rồi bắt Tấm ngồi nhặt, khi nào nhặt xong thì mới được đi xem hội. Tấm lại khóc nức nở.

 

Bụt lại hiện lên và hỏi:

 

- "Làm sao con khóc?"


Tấm kể rõ sự tình cho Bụt nghe, Bụt sai một đàn chim sẻ xuống nhặt cho Tấm, chỉ một loáng một cái là đã xong. Nhưng Tấm không có quần áo đẹp đi xem hội, thế là cô lại ôm mặt khóc. Bụt lại hiện lên:

 

- "Làm sao con khóc?"

 

Tấm sụt sùi:

 

- "Quần áo con rách rưới thế này sao có thể đi xem hội được?"

 

Bụt đáp:

 

- "Con hãy đào bốn hũ chôn ở bốn chân giường lên đi."

 

Tấm nghe lời vào đào bốn hũ lên, hũ thứ nhất mở ra là một bộ váy áo đẹp rực rỡ, hũ thứ hai mở ra là một đôi giày thêu rất đẹp, hũ thứ 3 là một con ngựa nhỏ xíu, nhưng kì lạ là khi đặt xuống đất, con ngựa bỗng chốc biến thành ngựa thật, hũ cuối cùng là một yên cương vững chắc. Tấm vui mừng khôn xiết, vội thay đồ rồi lên đường tiến kinh. Ngựa phóng một lúc đã tới kinh thành, nhưng chẳng may trên đường đi qua chỗ lội, Tấm đã vô tình đánh rơi một chiếc giày không kịp nhặt. Đến hội Tấm lấy khăn gói chiếc giày còn lại và chen vào biển người.

 

Giữa lúc ấy, đoàn quân hộ tống nhà Vua đi qua chỗ lầy mà Tấm đánh rơi mất giày, hai con voi ngự đầu đàn cứ cắm đầu xuống, không chịu đi, vua cho lính xem xét thì tìm ra được một chiếc giày, nhà Vua đưa lên ngắm nghía: “Giày đẹp thế này, hẳn là người đi nó cũng rất đẹp”.

 

Nhà vua ra lệnh cho tất cả đàn bà con gái đi trẩy hội thử giày, nếu ai đi vừa chiếc giày thì sẽ lấy về làm vợ. Ai ai cũng nô nức đến thử giày nhưng không một ai vừa, mẹ con Cám cũng qua thử nhưng không được, đến lượt Tấm, dì ghẻ mới bĩu môi: “Chuông khánh còn chẳng ăn ai. Nữa là mảnh chĩnh mảnh chai bờ rào”

 

Nhưng trái lại, khi Tấm thử giày, chiếc giày vừa như in, nàng đưa nốt chiếc thứ hai đang cầm trong tay thì đúng là một đôi, quân lính reo hò, nhà Vua thấy thế thì mừng khôn xiết, vội cho người rước nàng về cung.



Từ ngày đó mẹ con Cám căm giận lắm, nhân ngày giỗ cha, Tấm xin phép nhà vua về nhà để làm giỗ. Thấy Tấm về mẹ con Cám sẵn bụng không ưa nên đã bày mưu giết Tấm.

 

Mẹ ghẻ bảo Tấm:

- "Nay là ngày giỗ cha con, con hãy trèo lên cây cau hái xuống cúng cha."

 

Tấm vâng lời trèo lên cây cau thì ở dưới bà mẹ ghẻ đốn gốc, Tấm thấy cây rung rung mới hỏi.

 

- "Dì ơi dì làm gì dưới đó thế ạ?"

 

Dì ghẻ trả lời:

 

- "Gốc này nhiều kiến quá, dì bắt kiến cho nó khỏi đốt con."

 

Tấm ngã xuống ao chết chìm. Bà mẹ ghẻ đem quần áo của Tấm cho Cám mặc và về cung nói dối với Vua rằng.

 

- "Chị Tấm không may rớt xuống ao chết. Nay Cám là em vào thế chị."

 

Nhà Vua giận dữ nhưng không nói lời nào. Tấm chết đi biến thành con chim Vàng Anh, bay vào cung vua. Một lần Cám đang giặt áo cho nhà vua, bỗng nghe tiếng hót:

 

“Giặt áo chồng tao thì giặt cho sạch

Phơi áo chồng tao phơi lao phơi sào

Chớ phơi bờ rào rách áo chồng tao”

 

Cám nghe thấy thế sợ lắm,Vàng Anh ở trong cung thì hót líu lo, nhà Vua đi đâu Vàng Anh bay theo đó, thấy chim quyến luyến theo mình Vua bảo: “Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh chui vào tay áo”

 

Chim bay đến đậu trên tay nhà vua rồi chui vào tay áo. Từ ngày đó nhà vua chỉ chăm lo cho chim, làm cho chim một cái chuồng bằng vàng, ngày ngày chăm sóc chim.

 

Cám thấy thế tức lắm về nhà hỏi ý mẹ, bà mẹ ghẻ xúi Cám bắt chim ăn thịt, lông chim mang đem chôn vào góc vườn, nhà vua biết được chuyện thì giận lắm. Góc vườn chỗ chôn lông chim Vàng Anh mọc ra hai cây xoan đào tỏa bóng sum suê, nhà vua thấy vậy bèn mắc võng ra nằm nghỉ ngơi. Cám lại về kể chuyện với mẹ, mẹ Cám lại xúi chặt hai cây xoan đi làm khung cửi, một lần ngồi dệt áo cho nhà Vua, nghe tiếng khung cửi kêu:

 

“Cót ca cót két

Lấy tranh chồng chị

Chị khoét mắt ra”

 

Cám vô cùng sợ hãi vội sai người mang khung cửi đi đốt, từ đống tro mọc lên một cây thị cành lá xanh tốt um tùm, nhưng lại chỉ có một quả. Một buổi nọ, có một bà cụ đi chợ qua, ngồi nghỉ dưới gốc cây, thấy quả thị bà mới ngỏ:

 

“Thị ơi thị rụng bị bà

Bà để bà ngửi

Chứ bà không ăn”

 

Bà lão nói xong thị rụng vào bị của bà. Bà đem về nhà để trên gối, chỉ ngửi mà không ăn. Hàng ngày bà ra chợ, về đến nhà là cơm nước đã tinh tươm, nhà cửa sạch sẽ, mấy ngày như vậy, bà sinh nghi. Một lần bà giả vờ đi chợ, nhưng đi đến nửa đường bà lại quay về. Bà đứng bên ngoài cửa nhìn vào thì thấy một cô gái chui ra từ quả thị, dọn dẹp nhà cửa, bà vội vàng chạy vào xé ngay vỏ thị và ôm chầm lấy cô. Bà nhận cô làm con gái.

 

Từ đó, Tấm ở nhà giúp bà làm việc, bà lão mở quán nước ngay tại nhà, Tấm giúp bà têm trầu cánh phượng, quán mỗi ngày lại một đông khách. Một lần nhà Vua đi qua, dừng chân nghỉ bên quán nước, thấy trầu têm giống như Tấm têm ngày xưa mới ngỏ ý hỏi:

- "Bà ơi, trầu này ai têm mà khéo vậy?"

 

Bà lão thật thà:

 

- "Trầu này con gái bà têm."

 

Nhà vua muốn gặp con gái của bà, bà mới gọi Tấm ra, vua vui mừng khi nhận ra Tấm nên đã cho người đem nàng về cung. Về đến cung, Tấm kể rõ những sự tình cho nhà vua nghe, nhà vua tức giận cho người đem mẹ con Cám lên xử tội, nhưng Tấm thương cảm, xin nhà vua tha tội. Nhà vua đuổi mẹ con Cám ra ngoài cung, vừa ra khỏi thành, giông tố ập đến, mẹ con Cám bị sét đánh chết giữa đồng. Từ đó nhà Vua và Tấm sống hạnh phúc đến trọn đời.

 

Từ vựng cần lưu ý trong truyện Tấm Cám

 

Dựa vào phần tóm tắt truyện Tấm Cám bằng tiếng Anh, các em hãy take note ngay một số từ vựng khó mà các em có thể chưa hiểu nghĩa để học mỗi ngày nhé!

 

Từ vựng (Vocabulary)

Phiên âm (Pronunciation)

Nghĩa (English)

endures

/enˈdjʊər/

chịu đựng (to suffer or withstand something unpleasant for a long time)

hardship

/ˈhɑːrdʃɪp/ 

khó khăn (a situation that is difficult to deal with)

remarries

/riːˈmærɪj/

tái hôn (to marry again)

cruel

/kruːəl/

độc ác (very unpleasant and unkind)

favors

/ˈfeɪvər/

thiên vị (to treat someone or something better than others)

servitude

/ˈsɜːrvɪˌtuːd/

servitude (the state of being a servant)

solace

/ˈsɒlɪs/

sự an ủi (comfort)

magical

/ˈməːdʒɪkəl/

huyền diệu (having or using magical powers)

celestial

/səˈlestʃəl/

thần tiên (of or relating to the sky or its gods)

envious

/ˈɛnviəs/

đố kỵ (feeling jealous of someone who has something that you want)

stepmother

/ˈstɛpˌmʌðər/

mẹ kế (the wife of a man's father in relation to his children)

perseveres

/pərˈsɪviər/

kiên trì (to continue doing something difficult despite problems or challenges)

tragedy

/ˈtrædʒɪdi/

bi kịch (a sad event that happens to someone)

murders

/ˈmɜːrdər/

giết người (to kill someone deliberately and unlawfully)

reincarnates

/riːɪnˈkɑːrneɪt/

đầu thai (to be born again in a human or animal body)

nightingale

/ˈnaɪtɪŋgeɪl/

chim họa mi (a small brown songbird with a beautiful song)

heartbroken

/ˈhɑːrtˈbroʊkn/

tan nát cõi lòng (very sad because of a love relationship that has ended)

consumed

/kənˈsjuːmd/

thiêu đốt (to be completely filled with a feeling or idea)

jealousy

/ˈdʒɛləsi/

đố kỵ (a feeling of envy that makes you want to harm someone)

spirit

/ˈspɪrɪt/

linh hồn (the part of a person that is believed to continue to exist after death)

trapped

/træpt/

bị mắc kẹt (to be held prisoner somewhere)

familiar

/fəˈmɪliər/

quen thuộc (known well or experienced often)

scent

/sent/

mùi hương (a pleasant smell)

discovers

/dɪˈskʌvər/

phát hiện (to find something that was not known before)

wicked

/ˈwɪkɪd/

độc ác (very cruel or evil)

fitting

/ˈfɪtɪŋ/

thích hợp (suitable or right for a particular purpose)

reunited

/riːjuːˈnaɪtɪd/

đoàn tụ (to join together again after a period of separation)

 

Bé có thể học từ vựng tiếng Anh thông truyện Tấm Cám tiếng Anh

 

Học tiếng Anh qua truyện Tấm Cám cùng Umbalena

 

truyen-co-tich-tam-cam-tieng-anh-day-du-nhat

Tải trọn bộ flashcard từ vựng tiếng Anh truyện cổ tích Tấm Cám [DOWNLOAD]

 

Câu chuyện "Tấm Cám" là một tác phẩm văn học dân gian đầy ý nghĩa, truyền tải những bài học đạo đức sâu sắc cho thế hệ trẻ. Qua hành trình đầy gian truân của Tấm, chúng ta nhận ra rằng sự kiên trì và lòng tốt cuối cùng sẽ chiến thắng mọi khó khăn và bất công. Hạnh phúc của Tấm không chỉ là phần thưởng cho sự nhẫn nại mà còn là minh chứng cho sức mạnh của tình yêu và lòng nhân ái. Câu truyện Tấm Cám tiếng Anh này sẽ mãi là một phần không thể thiếu trong nền văn hóa Việt Nam, khơi dậy trong mỗi người niềm tin vào sự thiện lương và công lý.